Hà Nội

Đăng ngày

·

Ở Hà Nội, hay bất kỳ thành phố nào cũng có những nơi lạnh hơn các nơi khác. Dù cho có uống nhiều rượu đến đâu thì vẫn có một cơn gió buốt giá thổi tận vào sâu bên trong cơ thể. Kỷ nguyên băng giá luôn đến sớm hơn dự kiến. Ngay cả đám đông cũng làm người ta rùng mình.

Mùa buồn, ở Hà Nội, khi phong vũ biểu chạm gần đến mức không, con người ta cần lui đến đến các quán nhậu nhẹt sáng đèn ban đêm. Vì ở đó, khi trốn vào giữa đám người, cuối cùng thì cũng có thể bắt đầu run rẩy, không đánh giá, không cương vị, không trách nhiệm. Thường thì nên đi một mình, nhưng những kẻ ngồi nhậu một mình thì hơi kì, và hay bị làm phiền bởi những người chẳng dính líu gì đến. Vậy nên cách tốt nhất là nên đi cùng một người câm. Đừng để chủ quán biết ta đang lạnh. Việc của ta là không được để ai phát hiện ra ta cả. Bằng mọi cách không ai được phát hiện ra ta. Kể cả đến những quán đồ ăn tệ nhách bia thì nhạt, rượu thì chỉ đáng cho vào mắm tôm thì cũng phải đến. Phiền nhất là đến quán quen. Chủ quán sẽ hỏi nhiều đến mức làm ta phát cáu.

Rồi nhé, vậy là xong phần mở đầu. Tiếp theo chúng ta nên hỏi thăm bàn đối diện. Điểm quan trọng nhất ở đây là chúng ta phải làm phiền những kẻ đang run rẩy trong góc đó. Những kẻ giống chúng ta. Sự phiền hà của ta làm cho họ biết cư xử hơn và khó chịu hơn, đó là niềm vui nhỏ nhoi cuối cùng còn xót lại. Điều tiên quyết là không được tin thứ họ nói, vì như vậy thì hai nguời lại cô đơn. Và đó không phải là đích đến

Chúng ta phải quay về, đúng lúc họ vui nhất và chuẩn bị kể chuyện, vì sao, vì khi đó chỉ có một người và chỉ duy nhất một người cô đơn, việc đó không hề ác độc, tin tôi đi, việc cô đơn là một sự giải thoát, sự bỏ đi cũng vậy, đó là những hệ quả, và ai cũng cần những chuyển hoá để trưởng thành. Đó là việc tốt nhất cho họ trong quá trình đó. Dù họ có nghĩa là ai đi nữa.

Avatar Tú Anh NguyễnTú Anh Nguyễn

Ghi chép về văn chương, đời sống và những ý nghĩ đọc chậm.

Tìm trong blog

Bài mới