Nghĩ đến tao khi
Hoàng hôn lại rực lửa
Chiều buồn và giông về
Tao là
Điếu thuốc
Tiếp cho mày tí sức nữa
Nghĩ đến tao khi mày
Ngã mãi mà vẫn đứng
Cỏ dại sẽ không bao giờ chết đâu
Cứ lấy tao làm dẫn chứng
Tao là cơn gió và hàng cây
Tao là tia nắng chiều tà nhuộm vàng mây
Tao là con đường nhỏ mà quanh co
Bước dài và bước lâu mà bước mãi chẳng đến đâu
Tao là cái giây phút chia ly
Mãi nghẹn ngào chẳng nên câu
Để con đường xưa chia 2 ngả
Thực sự bình yên
Khi nhận ra là
Chẳng có ai sai cả
Vì mọi hận thù
Đều xuất phát từ tình yêu
Lúc trầm cảm lúc tự kiêu
Đời tao như mớ bòng bong
Rồi mâu thuẫn, muốn thức tỉnh
Nhưng quên ngay luôn từ đầu tuần
Bước chân đầy phân vân
Chạy trong vòng luẩn quẩn
Cứ nghĩ đến tao và bước đi như chưa từng trải
Nghĩ đến tao khi mệt mỏi muốn dừng lại
Cứ ngã đi rồi mọi con đường đều dẫn đến ánh sáng
Rồi mọi con đường đều dẫn đến ánh sáng