Ta để sầu giăng ngập xác này
Hồn như phong vũ đã xa bay
Mê đi chín kiếp luân hồi nữa
Về gặp nhân tình hát tối nay
Đâu biết tin xưa còn diễm ảo
Rồi chương huyền sử bắt đầu thay
Khi ta đổi áo thiên nhiên mộng
Người gái Giao Đài mới biết say
Ta bỏ trăng đi trăng ảo huyền
Mấy trùng biển lạ nhớ bình nguyên
Sầu cùng dạo sóng trường giang thuỷ
Suốt cuộc tuần du hát mạn thuyền.
Ta hát lên trời như thuở trước
Giờ đây vẳng lại khúc giao duyên
Hỷ thần lưu lạc về sông núi,
Ngươi gọi hồn ai hỡi đỗ quyên
Đọc sách mười năm học lấy quên
Ta, đêm Hồng Thuỷ dạo con thuyền
Giận công trác tuyệt trời ban tặng
Ta cuốn dòng sông nổi sóng lên
Ruộng đất đã nguôi lòng thảo dã
Mặc ta rừng núi khóc lâm tuyền
Thơ đâu, chẳng nói lời yêu hoặc
Vẽ mặt sầu nhân, nét bút điên
Bộ lạc ta xưa mất hải tần
Buồn nghiêng nội địa cháy tà huân
Đêm thiêng thổn thức hồn du mục
Ta vọng lên non tiếng ác thần
Cửa ngục sông hồ run ánh lửa
Trăng mê màu huyết loạn hồng vân
Hoang sơ tuổi đã bừng cơn mộng,
Cúi mặt u huyền, khép áo xuân