Sự

Đăng ngày

·

“Sự vô ơn không hề khó hiểu. Ta đã gặp nó nhiều lần trong cuộc sống, gặp nhiều lần hơn cái chết, do đó ta không thể gọi nó là trái tự nhiên hoặc phi nhân tính. Hơn thế nữa, sự vô ơn rất người. Những kẻ bị chúng ta đối xử tồi, ít khi báo thù hơn rất nhiều so với những kẻ được chúng ta đối tốt. Tôi đã nghiệm rằng những kẻ mang ơn chúng ta, sau một thời gian nhất định, sớm hay muộn đều không tránh khỏi thù ghét chúng ta. Giải thích điều này thật đơn giản. Những kẻ nhận tiền bạc hay sự giúp đỡ tinh thần của chúng ta, đã tự hạ mình bằng việc nhờ cậy đến chúng ta, cho nên về sau họ trả lại sự chua chát mà họ đã nhận ở chúng ta. Nàng thường xuyên nghe chuyện kẻ được bảo trợ phản lại ân nhân của nó, mặc dù người ấy ít chờ đợi điều đó ở nó nhất. Những bậc hiền triết chờ đợi phần thưởng ấy. Và không lấy làm đau đớn lắm, bởi bậc hiền triết biết rằng không phải những kẻ được chúng ta cứu giúp yêu mến chúng ta, mà chúng ta yêu mến những người đã được chúng ta cứu giúp, càng ngày càng yêu mến hơn, chúng ta yêu ở họ cái ý thức về sự sẵn sàng hy sinh của chính chúng ta, đó là điều dễ chịu mỗi khi nhớ lại, hoặc nói đúng hơn, chúng ta yêu cái kỷ niệm của quyền thế, của sự hạ cố ở chúng ta. Còn những kẻ được cứu giúp thì căm ghét chúng ta cái việc hạ mình của họ, đối với họ nhớ lại điều đó dứt khoát là khó chịu. Vì sao tôi phải giận Natalitx? Chỉ nó là có thể giận tôi. Còn tôi bao giờ cũng yêu mến nó, ngay cả lúc này tôi vẫn thấy khoan khoái khi nghĩ đến những điều tôi đã làm cho nó, thành thử tôi quên sự hèn hạ của nó và tôi khâm phục lòng tốt của chính mình, lòng tốt ấy không hề mờ nhạt đi vì sự khốn nạn của nó.”

— Kosztolányi Dezső, Nero, nhà thơ bạo chúa, Lê Xuân Giang

Avatar Tú Anh NguyễnTú Anh Nguyễn

Ghi chép về văn chương, đời sống và những ý nghĩ đọc chậm.

Tìm trong blog

Bài mới