– Khi một người yêu một đoá hoa duy nhất trong hàng triệu triệu ngôi sao, thì chỉ nhìn những ngôi sao là đủ làm cho anh ta hạnh phúc. Anh ta nghĩ: “Đoá hoa của mình ở đâu đó trên kia…” Nhưng nếu con cừu mà ăn đoá hoa đi, thì anh ta sẽ thấy như là tất cả các ngôi sao tự nhiên tắt lịm! Và chuyện đó không quan trọng hay sao!
Em nghẹn ngào không nói được nữa. Thốt nhiên em bật lên nức nở. Đêm đã buông xuống. Tôi đã bỏ các đồ nghề xuống. Tôi cóc cần cái búa của tôi, cóc cần cái đinh ốc của tôi, cóc cần cái khát, cóc cần cái chết. Trên một ngôi sao, trên một hành tinh, hành tinh của tôi, trái đất, có một ông hoàng bé nhỏ cần được an ủi! Tôi ôm em trong vòng tay. Tôi ru em. Tôi nói với em: “Đoá hoa mà em yêu không bị nguy đâu… Tôi sẽ vẽ một cái rọ mõm, cho con cừu của em… Tôi…” Tôi không biết nói với em thế nào nữa. Tôi cảm thấy mình rất vụng về. Tôi không biết làm sao với tới được em, đi đâu để gặp được em… Thật huyền bí làm sao, cái xứ sở của nước mắt.
Đoạn này là đoạn khởi nguồn do câu tôi viết nhưng tôi thấy thích là:
– Là thế này, có những lúc anh muốn biến em thành chúa, tội lỗi của anh sẽ được kể nể và tha thứ, anh thấy vừa bệnh hoạn vừa phấn khởi với suy nghĩ đó.
Thật ra thì không mấy người nhìn ra được sự bệnh hoạn trong đó, theo mọi người tội lỗi là một sự mà chúng ta gây ra, tác động cho người khác, và để họ chịu một sự ( thường là thiệt thòi ) cho cái hành động, suy nghĩ đó, thế nhưng mà bản chất của nó ( theo bác Bút Đa ) thì tội lỗi sinh ra khi ta có suy nghĩ, khi tâm tưởng khởi nguồn thì sẽ luân chuyển cả một vòng luân hồi, vậy nên tất cả mọi thứ, dù thường tình nhất, như hít thở, đều gây ra tội lỗi. Vậy nên mới có sự bệnh hoạn trong đó và tất cả đều gây ra khổ.
Thì là con người đang sống trong những khoẳng khắc. sẽ có những lúc phải lựa chọn giữa đúng và sai, giữa anh hùng và quái vật, giữa rất nhiều thông tin mơ hồ xung quanh, bản chất sự khổ của con người nằm ở chỗ đó. Cuộc sống vốn dĩ ngắn, bí ẩn, và tội nghiệp, nhưng từ những khoẳng khắc, làm cho chúng ta trở thành con người, một con người biết yêu Thương
COMMENT
câu thứ 2, ngay sau câu đó, vẫn là tôi viết, mang nhiều tính triết học hơn, và nếu hiểu thì cũng có thể thấy hay:
– Theo anh chúa sẽ để dòng nước đẩy lá đi hay vớt về vòng tay người
– Dạ thưa, con viết vì đó là cách để con thấy con còn sống
– Theo con thế nào là sống
Nhớ những ông sư với sự ” Phật ở trong lòng “