Bốn bề chẳng yên lại sóng gió
Xuân này cháu lại vẫn tha hương
Chưa xong cái Tết lại thiên hạ
Quay cuồng say lại rượu bốn phương
Cháu đi non nước xa khơi quá
Đường xuân gắt lại bao nhớ thương
Xuân mỗi gió thổi cháu lại thấy
Buồn như tên lính ở biên cương
Thời chưa gặp đỏ, nằm xuông mãi
Xuông cả ân tình rượu cũng xuông
Trước mặt bút nghiên sầu tịch mịch
Quanh mình chăn chiếu cũng tang thương
Một thân quán trọ sầu phong toả
Leo lét đèn đêm bóng rợn tường
Hóa ra Tết đến quê người cũng
Pháo rộn ngập đường khét tứ phương
Thôn dã đã quen mùi đạm bạc
Thị thành muốn chán miếng cao lương